Chợ Kiến Tường – Long An qua lời kể của anh Tú, người con xa quê lập nghiệp

“Nhớ chợ Kiến Tường lắm, nhớ cái mùi của đất phù sa hòa hòa vào gió sớm, cái vị nồng của những món ăn dân dã, những âm thanh nhiệt của chợ mà mỗi lần về lại nghe cứ như muốn ôm sát vào dài.”

Tôi là Tú, một người con sinh ra và lớn lên ở Kiến Tường, Long An, vùng đất giữa mô đồng tháp nước nổi. Giờ đây, khi lập nghiệp nơi Sài Gòn hoa lệ, từng nhớ về quê hương, hình ảnh chợ Kiến Tường cứ hiện lên trong tâm trí tôi như một thước phim tua chậm, đầy xúc động và tự hào.

Ký Ức Về Chợ Kiến Tường

Chợ Kiến Tường không phải là một khu chợ hoành tráng hay hiện đại như những khu chợ lớn ở thành phố. Nhưng đối với tôi, chợ là cả một bầu trời ký ức, là nơi chốn thân thuộc đã gắn bó từ khi còn nhỏ xíu đến lúc trưởng thành. Mỗi sáng tinh mơ, tôi lại thức dậy cùng mẹ, phụ bà sắp xếp sạp rau mà gia đình trồng được. Mùi rau cỏ tươi mới từ đồng ruộng ngập tràn trong không gian, thơm cùng làn khói bốc lên từ những món bún riêu, hủ tiếu của những gánh hàng rong. Đó là những hương vị mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Một Ngày Ở Chợ – Vui Buồn Lẫn Lộn

Chợ Kiến Tường là nơi bán đầy đủ mọi mặt hàng, từ nông sản tươi sống cho đến đồ gia dụng, áo quần, và cả những món ăn đặc sản của miền Tây. Người dân nơi đây thật tình cảm, chân chất, họ xem nhau như người nhà, gặp ai cũng tươi cười, hỏi han nhau một cách thân mật. Mỗi buổi sáng, chợ trở nên sôi động, không vũ khí đầy tiếng vang của các cô, các chị. Người dân quê tôi luôn hào sảng, họ không nền hà bất kỳ công việc gì miễn là đủ sống và nuôi con cái nên người.

Tôi nhớ rõ hình ảnh những bà mẹ quê với kính mặt rám nắng, đôi bàn tay chai khách sạn bưng từng mẹt rau muống, bắp cải, cây trái… Những mồ hôi lăn dài trên má, nhưng trong ánh mắt họ vẫn ánh sáng lên niềm vui khi nhìn thấy con cái được ăn học. Chính cái tình, cái nghĩa của những người xung quanh chợ đã nuôi dưỡng trong tôi xin biết ơn sâu sắc và tình yêu thương đối với quê hương.

Chợ Quê – Sợi Dây Kết Nối Yêu Thương

Ở chợ Kiến Tường, không khó để bắt gặp hình ảnh người bán dịu người mua vài ngàn đồng lẻ, cho thêm cọng hành, trái ớt. Chợ không chỉ là nơi mua bán mà còn là nơi để mọi người chia sẻ, giúp đỡ nhau trong những ngày khó khăn. Tôi nhớ có lần nhà bác tư bị bệnh, không buôn bán được nên ai cũng sẵn sàng góp ít để giúp đỡ bác. Chính cái tình người đậm chất thôn quê này đã khiến tôi cảm thấy chợ Kiến Tường thật đặc biệt.

Chợ Trọng Ký Ức Của Người Xa Quê

Giờ đây, mỗi lần về Kiến Tường, tôi lại có cảm giác như một đứa con xa nhà lâu ngày trở về, lòng tràn ngập xúc động khi tìm lại những hình ảnh quen thuộc. Tôi đi qua từng sạp hàng, nghe tiếng cười nói quen thuộc của các bà, các chị, xin hãy bồi hồi khó tả. Những người con xa quê như tôi, khi về đến chợ, chỉ cần hít hà cái đặc trưng của đất và sông nước miền Tây là thấy lòng dịu lại, thấy như được an ủi và vỗ về.

Chợ Kiến Tường – Biểu Tượng Của Niềm Tin Và Hy Vọng

Có thể nói, chợ Kiến Tường là biểu tượng của sự sống, niềm tin và hy vọng của người dân nơi đây. Mỗi lần trở về, tôi cảm nhận được sự thay đổi từ những hàng hàng mới, những con đường được nâng cấp. Nhưng cái hồn quê, cái tình nghĩa của người Kiến Tường thì vẫn nguyên vẹn như một nét đẹp không bao giờ phai.

Dù ở nơi phố thị xa hoa, xin em vẫn luôn hướng về chợ Kiến Tường – nơi em được sinh ra và lớn lên, nơi nơi dung dị nhưng chứa đựng cả tình yêu thương mà chỉ có người con xa quê mới cảm nhận được hết . Chợ Kiến Tường sẽ mãi là một phần trong tôi, một phần ký ức tuổi thơ mà tôi trân trọng và giữ lại.

“Nếu ai có qua Kiến Tường, hãy thử ghé thăm chợ, nơi đây không chỉ có món ngon, hàng hoá phong phú mà còn có cái tình, cái nghĩa của con người miền Tây mộc mạc, chân chất. Chợ Kiến Tường là linh hồn của thị xã này, là niềm tự hào của những người như tôi.”


Cuối bài, xin cho tôi lại nỗi buồn nhớ quê hương và hình bóng của chợ Kiến Tường. Đó là lý do tôi sẽ trân trọng và hướng dẫn về quê hương, dù ở nơi phố thị nào.

Bài viết liên quan